Lý Đại Tuyết và Chu Thiết lại nhìn nhau, ánh mắt xẹt qua tia sốt ruột, nháy mắt ra hiệu — Tính sao đây? Đi mất hai người rồi.
Tô Tiểu Đường cũng mím môi, mấy ngón tay xoắn xuýt vào nhau trong tay áo.
Chu Thiết cắn răng, khẽ gật đầu với Lý Đại Tuyết, ý tứ vô cùng rõ ràng: Chụp!
Thiếu hai người thì đành chịu, cứ câu giờ thêm lúc nữa người ta đi hết thì lại càng toang.




